Tương lai Cảm xạ học
(CXH.VN) Nhà cảm xạ B. Roux đã dày công nghiên cứu và xuất bản vào năm 1936 một tác phẩm trong đó ông ta cho rằng Cảm xạ học vừa là một khoa học, một nghệ thuật mà cũng là một năng khiếu trời cho. Đó là khoa học của những chấn động phát xạ vô hình mà các vật thể đã thu nhận họặc phát ra dưới tác dụng của từ trường địa cầu.
CẢM XẠ HỌC LÀ MỘT KHOA HỌC, MỘT NGHỆ THUẬT HAY LÀ MỘT NĂNG KHIẾU TRỜI CHO
Đó cũng là nghệ thuật diễn giải mà không phải tất cả mọi người đều có được, mặc dầu giác quan người nào cũng giống nhau và ai cũng biết ít nhiều về cảm xạ học. Chỉ có tập dợt mới gia tăng được sự nhạy cảm.
Chẩn bệnh bằng qủa lắc là một khoa học, hiện giờ thuộc về thuần túy thực nghiệm, mặc dầu có những căn bản vững chắc nhưng cũng chỉ dựa vào những kinh nghiệm hằng ngày của hàng trăm cảm xạ viên, lần hồi những thí nghiệm qui mô sẽ đưa đến những kết quả vào một hệ thống với một giá trị vô song không thể phủ nhận được.
Sử dụng quả lắc là một nghệ thuật, cũng như những nhạc sĩ, họa sĩ, văn thi sĩ, không thể diễn tả tất cả những gì họ muốn, qua tác phẩm của họ, thì những nhà cảm xạ học cũng không phải mọi người đều có thể diễn giải những kết quả của quả lắc đựơc. Họ cần thực hành một thời gian khá lâu, và cũng như những ngành nghệ thuật khác, cần có một năng khiếu cá nhân. Nếu láuc sinh ra mà trời không cho năng khiếu chữa bệnh thì khó lòng mà trở thành chuyên viên chữa bệnh bằng quả lắc được và dĩ nhiên là không nên đi vào con đường ấy mà hại vào thân.
Trong ngành y khoa cảm xạ học thì phải quả thật là người có năng khiếu mới tìm ra bệnh một cách dễ dàng và không phải là cảm xạ viên nào cũng chẩn bệnh chính xác đựơc. Nhiều nhà bác học cũng không hiểu tại sao có nhiều cảm xạ viên chữa bệnh rất chính xác hơn cả các bác sĩ lành nghề.
Tác giả đã nhắc đến những nhà cảm xạ học trứ danh như J. Renault, A. de France, Viré, Gorceix, Brard, Lavaron và Turenne với những dụng cụ khoa học tinh vi của họ chế tạo, đã chứng minh rằng cảm xạ học thuộc khoa học chứng danh.
CẢM XẠ HỌC ĐI VỀ ĐÂU
Chúng ta biết sử dụng một năng lực đáng chú ý mà chúng ta chưa hiểu rõ là nếu dùng đúng cách thì sẽ rất hữu hiệu trong nhiều lãnh vực. Nhưng làm sao để Cảm xạ học được chính thức thừa nhận và phổ biến trong đại chúng. Và một khi được công nhận thì phải làm sao để đào luyện và cung cấp đủ số cảm xạ viên hầu đáp ứng nhu cầu.
Chúng tôi nghĩ rằng ta nên nhìn Cảm xạ học dưới con mắt chuyên nghiệp hơn. Nói như vậy có nghĩa là chúng ta không nên xem Cảm xạ học là một năng khiếu rồi dành cho những kẻ có diễm phúc, và người cầm quả lắc cứ giải thích tùy hứng, trúng hay trật cũng không cần biết, trái lại chúng ta phải biết trao dồi kỹ thuật, giảm thiểu mọi sự sai lầm, tìm hiểu lý do nhầm lẫn, trau dồi kinh nghiệm, làm sao cho người ngòai cuộc không còn ai có thể chê bai Cảm xạ học về một điểm nào cả.
Phải thay đổi hình ảnh người cầm quả lắc, không phải là ông cụ gìa, tay cầm đũa thần chiết từ ngành đào tiên hay gỗ quý, bước chậm dãi để tìm mạch nước với những nghi thức rườm rà quan trọng. Chúng ta hãy gọt bỏ những tư tưởng huyền bí trong quả lắc, và tránh mọi sự ly kỳ hóa, dị đoan hóa công việc cầm quả lắc.
Phải học và tập dợt kỹ lưỡng để trở thành cảm xạ viên chứ không thể thực hành và khai thác bừa bãi, trái với phương châm của Cảm xạ học để mang lại tiếng không tốt đẹp cho Cảm xạ học.
Phải làm cho giới trẻ hâm mộ Cảm xạ học, chúng ta chỉ tin khi trông thấy kết quả cụ thể. Tuổi trẻ càng dễ đa nghi. Phải làm sao chứng minh rõ rệt cho họ tin thì họ mới hăng say tiếp tay với chúng ta. Chúng ta phải chuẩn bị cho giới trẻ bước vào làng Cảm xạ học.
Ngày nay tại Âu Châu và Mỹ Châu, Cảm xạ học đang được bành trướng rộng rãi, với nhiều hội đòan ái hữu thành lập, nhiều tập san và sách vở xuất bản, nhưng số người biết đến Cảm xạ học cũng chưa đúng mức.
Tháng giêng năn 1956 tập san Science et Vie còn nói: “Cảm xạ học không thể có được. Nếu nó mà thành một khoa học thì Cảm xạ học không thể tồn tại. Bảy năn sau, tháng 5 năm 1963, cũng tập san ấy đính chíng rằng: khoa học ngày nay tiến từng bước nhảy vọt…. Cảm xạ học có thật”
Có lẽ quan niệm người đời thay đổi ít nhiều là nhờ công trình của Yves Rocard, giáo sư trường Đại Học Khoa Học Ba Lê, giám đốc phòng thí nghiệm vật lý trường Cao Đẳng Sư Phạm đã chứng minh rằng “Cảm xạ học là một lãnh vực đang được nghiên cứu theo khoa học và quả lắc hay đũa là một dụng cụ có giá trị cho công việc thí nghiệm Cảm xạ học”
Tại Việt Nam mặc dầu hơn 50 năm trước đây đã có những vị nghiên cứu về Cảm xạ học, nhiều vị tu sĩ rất giàu kinh nghiệm trong khoa chữa bệnh bằng quả lắc nhưng họ không phổ biến cho hậu thế. Vào khỏang 1930-1938 chúng tôi có thấy xuất hiện một lọai quả lắc do ông Nguyễn Xuân Khôi chế tạo và bán tại Việt Nam với giá 3.50$, đồng thời tại Sài Gòn cũng trrong nhóm ông Khôi thì phải, có xuất bản tạp chí Khoa Học Quả Lắc. Nhưng rất tiếc là ông Khôi qua đời quá sớm nên công việc phổ biến khoa Cảm xạ học đã bị dở dang.
Sự vươn mình trở dậy của Cảm xạ học tại Việt Nam từ 1972 và tiếp nối ra hải ngoại sau 1975, đã mang lại nhiều hy vọng, một phần do sự hưởng ứng nồng nhiệt của các bạn trong và ngoài nước, một phần do sự ủng hộ tinh thần của các hội bạn trên thế giới.
SÁU ĐIỀU TÂM NIỆM CỦA CẢM XẠ VIÊN.
1. Trong mọi dịch vụ của Cảm xạ học, người cảm xạ viên phải luôn luôn hành động với nghĩa cử thanh cao và liêm khiết.
2. Trước quần chúng, người cảm xạ viên bao giờ cũng nêu cao nhân phẩm của mình và thanh danh của Cảm xạ học.
3.Người cảm xạ viên phải tránh và bài trừ những sự ly kỳ, huyền bí và dị đoan hóa công việc Cảm xạ học cũng như những sự khoa trương khoác lác và vô căn cứ.
4. Người cảm xạ viên phải từ chối những dịch vụ nếu như không nắm chắc thành công và tuyệt đối tránh những sự thách đố thi tài.
5. Ai tìm đến thì giúp đỡ, ai tin tưởng thì đáp ứng, nhưng không bao giờ mang Cảm xạ học đi quảng cáo, nhất là trong giới đa nghi.
6. Luôn sẵn sàng giúp đỡ người nghèo khổ, nhưng tuyệt đối tránh mọi sự lợi dụng và thử thách của quần chúng.

