| 2698 lần xem |

Làm thế nào để phát triển Năng lượng tiềm tàng (58)

(CXHVN) Không phải để tự đề cao mình, nhưng để có một sự hiểu biết đầy đủ đối với bản thân, biết được các khả năng, các giới hạn của mình một cách đúng đắn và cũng để không có mặc cảm về sự yếu kém của mình với những người khác.

Để bức xạ đi tất cả Năng lượng Cảm xạ của mình phải có sự cảm nhận về điều đó và có Sự tự tin. Như chúng ta đã thực hành khi luyện tập về sự làm cho thấy rõ cho mình , chúng ta cần xuất phát từ những gì ta có thực.

Sau đó bạn hãy làm cho thấy rõ hình ảnh mà những người khác cần tiếp nhận được theo điều mà ta mong muốn. Để áp đặt điều mà ta muốn biểu hiện theo ý muốn, cần thiết phải hiểu ta là ai? Cần phải làm chủ con đường tiến lên từ biết mình là ai đến trình độ mình muốn biểu hiện như thế nào để không sa vào giấc mơ tỉnh thức vượt ra ngoài những thực tế hay tạo ra những ảo ảnh không thể thực hiện được. Sự sáng suốt là cơ sở của việc luyện tập môn này.

Ý THỨC VỀ VIỆC PHÁT TRIỂN NĂNG LƯỢNG TIỀM TÀNG

Khi chúng ta đã biết thật rõ cá tính sâu xa của chúng ta với những đức tính tốt, những thiếu sót và những điểm riêng biệt, chúng ta có thể xem như xuất phát từ đó để đóng các vai trò mà cuộc sống xã hội đặt cho cuộc sống nghề nghiệp của ta.

Đóng một vai trò, không có nghĩa là sống hoàn toàn nhưnhân vật đó. Tôi còn nhớ câu nói của một người thầy lớn là Sacha Guitry: “Một diễn viên kịch không được bao giờ đóng vai giả vờ”.

Trong thực tế ”sống trong vai của nhân vật” là một sự mất sáng suốt có thể đem lại những hậu quả nghiêm trọng, diễn viên lúc đó có thể không còn giữ được giới hạn là làm đúng như vai mình diễn, và đường cạnh thứ tư bao quanh ta, ở ngoài ranh giới đó là các khán giả. Diễn viên có thể quay lưng lại khán giả và không nói hay hoạt động để phục vụ khán giả vì lúc đó không có việc gì để làm. Diễn viên cũng có thể thấy khó chiụ với các diễn viên khác cùng diễn với mình như phải cho họ vài cái tát có khi không phải là cái tát của kịch. Diễn viên cũng có thể bước ra ngoài phạm vi của ống kính máy quay phim. Việc đã xảy ra là các diễn viên đồng nhất hóa với các nhân vật giống như Napoleon hay Frankenstein và vì diễn viên nhắc đi nhắc lại nhiều lần nên đi đến mất sáng suốt. Vâng, nhập vai diễn là làm giống như nhân vật nhưng cần phải giữ sự sáng suốt để vẫn là mình sau cái làm giống nhưmột nhân vật vốn có vai trò hay chức vụ nào đó.

Trong cuộc sống, đồng nhất hóa với vai mình diễn, như diễn viên có thể trở thành một trinh sát viên, một thanh tra viên 24/24 giờ và nói năng như một kẻ có quyền hành đối với người khác. Tôi đã tiếp cận với những nhân vật nhưthế, họ đặc biệt được cấp trên đánh giá tốt, nhưng lại gây khó chịu cho những người dưới quyền hoặc những người tiếp xúc với họ.

Tôi luôn nghĩ rằng người ta có thể đóng vai một người phụ trách nhưng không vì thế mà cho mình là người quan trọng.

Để phát triển được Năng lượng tiềm tàng của mình sẽ rất tốt khi chúng ta quan sát kỹ những người rõ ràng đã khai thác được Năng lượng tiềm tàng, để có được Năng lượng tiềm tàng đó họ đã làm như thế nào?

Phải chăng họ đẹp hơn, hùng biện hơn? Không nhất thiết như vậy, nhưng người ta nhớ đến họ, nghe họ nói, họ là người lãnh đạo. Tại sao chúng ta lại không phấn đấu để trở thành như họ.

Vậy thì, ta phải quan sát xã hội ở các tầng lớp khác nhau, chú tâm theo dõi nguyện vọng những người mà chúng ta tiếp xúc và những người mà ta phụ thuộc vào, họ có cái gì hơn ta? Nhiều khi chỉ cạo đi một lớp sơn mỏng đã cho thấy nhiều điều lý thú. Những người này ở đó, như các khán giả trước mặt các diễn viên. Chúng ta hãy cố gắng tìm hiểu họ, đi sâu vào động cơ, nguyện vọng của họ và chấp nhận “đóng cái vai” mà họ ưa thích để cho họ thấy ít nhất chúng ta cũng có cái dáng vẻ của một con người mà họ muốn gặp gỡ. Về điều này, tất nhiên chúng ta không quên đấy chỉ là một vai diễn.

Chúng tôi hiểu lý lẽ mà một số người có thể đưa ra, chúng tôi đã nhiều lần được nghe họ nói:”trước khi đóng một vai diễn” hoặc “đội một cái mũ” phải cảm nhận được và xác định sự cần thiết tính chính đáng của vấn đề.

Những người thích vui vẻ khi buộc phải ngồi bên một người ốm nặng sẽ đóng một vai khó thực hiện. Chúng ta có nhiều ví dụ về các vấn đề này.

Đôi khi vai diễn là hình ảnh của một con người có thể bị vào nhà tù. Các nhà hoạt động chính trị là những thí dụ sống của tình huống này. Liệu chúng ta có thể hình dung một Chaban Delmas leo cầu thang gác mà không chạy, một Ramond Barre hoặc một Mitterand đi như chạy chứ không thể hiện một sức mạnh bình tĩnh, hoặc một Jacques Chirac lười biếng không một chút năng động? Các diễn viên cũng vậy đôi khi họ buộc phải thể hiện một kiểu nhân vật mà họ thường phải đóng vai một cách rất thực song lại trái ngược với cá tính, tính tình và phong cách của họ. Có bao nhiêu con người tốt bụng mà trong đời mình phải đóng vai diễn độc ác và ngược lại…v…v…

Đôi khi sẽ tốt hơn nếu ta không biểu hiện những tính chất được coi nhưsựyếu kém, còn vai diễn khi thể hiện sự hào phóng và lòng vị tha trong cuộc đàm phán về tài chính sẽ không thế nào giữ được vị thế có lợi.

Để thành công, phải tự làm cho mình sáng giá. Việc này bắt đầu từ việc thể hiện rất rõ nét nhân vật mà mình đóng vai hoặc người ta muốn vai đó thể hiện, hai điều này có cùng một ý nghĩa. Ai nghiên cưú kỹ nhân vật mà mình đóng vai thì người đó có nhiều cơ may nhất để thành công, từsựsáng suốt đó, có thể lùi lại một bước rồi vượt lên trên các sự kiện để khỏi bị phụ thuộc vào đó.

Dư Quang Châu (Theo Bộ môn Năng lượng Cảm xạ)

Tags: , , ,

Phần bình luận đã bị khóa